Monthly Archives: April 2017

And so it begins

And so it begins! Join StudvilleTV as we move toward our Last Stand 2 part movie finale! The most anticipated finale of the year! You won’t believe how it all ends!
****************************
Join us for our two week promotional campaign as we recap and review four years of Tomfoolery!
– Win Prizes
– Contests
– a few online surprises
– 4 years of LGBTQ indie music artist spotlights.
– 4 years of beautiful extras spotlights.
– 4 years of media/ magazine highlights
– 4 years of location support/sponsor highlights.
– 4 years of cast highlights
– 4 years of your fan support!
– AND MORE!
Join us for two weeks of one big THANK YOU from the cast and crew of StudvilleTV!
It’s our Last Stand and we’re going out with a bang! You won’t believe how it all ENDS!
SUBSCRIBE TODAY and catch up at www.svtvnetwork.com Episodes 1-9 are streaming now. $4.99 monthly subscription fee applies.
#studvilletv #studvilletvseason4 #thelaststand #thetomfoolerylives #seasonfinale #svtvnetwork #lgbt #lgbtq #lgbtfilm #lgbtpride #lgbtsupport

THÔNG BÁO TIẾP TỤC NHẬN HỌC VIÊN KHOÁ MỚI

THÔNG BÁO TIẾP TỤC NHẬN HỌC VIÊN KHOÁ MỚI !
ĐẠO ĐIỄN VŨ MINH TRÂN TRỌNG THÔNG BÁO MỞ LỚP DIỄN VIÊN CĂN BẢN K9 & NÂNG CAO K8 DÀNH CHO TẤT CẢ CÁC BẠN YÊU THÍCH BỘ MÔN NGHỆ THUẬT DIỄN XUẤT TRÊN SÂN KHẤU CÙNG NHƯ NGHỆ THUẬT DIỄN XUẤT TRƯỚC ỐNG KÍNH.
THỜI GIAN HỌC CỦA 2 LỚP NHƯ SAU :
1/ LỚP DIỄN VIÊN CĂN BẢN K9 HỌC TỪ 17G ĐẾN 20G NGÀY THƯ HAI & THƯA BA HÀNG TUẦN.
2/ LỚP DIỄN VIÊN NÂNG CAO K8 HỌC TỪ 14G ĐẾN 17G NGÀY THỨ BẢY & CHỦ NHẬT HÀNG TUẦN.
*** NHẬN HỌC VIÊN MỖI TUẦN ***
MỌI THÔNG TIN CHI TIẾT VỀ LỚP HỌC, CÁC BẠN VUI LÒNG XEM QUA POSTER ĐÍNH KÈM HOẶC GỌI ĐIỆN THOẠI QUA ĐƯỜNG DÂY NÓNG CÓ IN TRÊN POSTER.
HÂN HOAN CHÀO ĐÓN CÁC BẠN HỌC VIÊN ĐẾN ĐĂNG KÝ THAM GIA VÀO LỚP HỌC DO CHÍNH THẦY VŨ MINH TRỰC TIẾP GIẢNG DẠY..
P/s : Vũ Minh Xin Nhờ Anh Chị Em Bạn Bè Thân Hữu Gần Xa Chia Sẻ Giúp Thông Báo Này Về FB Của Quý Anh Chị Em Quảng Bá Giúp Minh Nhé !
Xin Trân Trọng Cảm Ơn & Xin Chúc Sức Khoẻ Anh Chị Em !
Saigon 27/04/2017

Team yêu quý của t <3

1  
Team yêu quý của t là ngày quyết định cho những cố gắng của tất cả mọi người trong thời gian qua :”>
Xin lỗi các bạn vì t hơi vô dụng 1 xíu :< toàn ngủ đến 1h sáng xong dậy rep các bạn :<
Nhưng t có đủ cơ sở để tin rằng chúng ta sẽ làm tốt. Rất tốt.
Đơn giản, vì chúng ta là Biệt Đội Siêu Nhân <3
See Translation

Tôi nhìn người ta đặt quan tài em xuống

Tôi nhìn người ta đặt quan tài em xuống, lòng đau đến chết lặng, tất cả nước mắt dồn nén suốt ba ngày cuối cùng cũng trào ra như đê vỡ. Em tôi, Tây Bình của tôi, sẽ chẳng bao giờ có cơ hội tỉnh lại được nữa. Đất lạnh, mưa lạnh, tim tôi lạnh, em có cảm nhận được không?
Người ta lấp đất lên, một giây ấy, tôi như ngừng thở, trong tâm lại trỗi dậy ý nghĩ xin người ta đừng làm thế, đừng che nốt chút ánh sáng cuối cùng cho Tây Bình, con bé sợ tối lắm. Dường như cảm nhận được điều tôi đang nghĩ, bàn tay ấm nóng ấy càng siết chặt, ghìm xuống cả nỗi đau chực trào. Tôi đứng yên.
Chính tay cha tôi trải thảm cỏ lên trên bề mặt ngôi mộ. Tôi không ngăn cản, mà cũng chẳng còn sức mà làm thế nữa. Ít ra một chút cử chỉ cuối cùng dành cho con gái cũng là ông ta điều nên làm. Nhưng cũng thật buồn cười, kẻ trải mộ cho em tôi lại là một trong những nguyên nhân gián tiếp đẩy nó đến cái chết.
Trong dòng họ của tôi, bất cứ ai mất thì phải hạ táng qua bốn mươi chín ngày mới được xây mộ. Chính vì thế, sau khi xong xuôi mọi việc, tất cả những người có mặt đều đặt tràng hoa lại và ra về. Chỉ còn lại cha tôi, tôi, anh ta đứng ở đó.
“-Về nhà con ơi…”ông ta nói một cách khẩn thiết, buồn bã, cái thứ giọng mà tôi chưa từng nghe bao giờ. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy trước mặt tôi không còn là hình ảnh một doanh nhân trung niên thành đạt mà tôi thường thấy nữa, ông ta trở nên già hơn hẳn sau ba ngày, trở nên yếu ớt như bao người cha chịu nỗi đau mất con trên thế giới.
Nhưng, đã muộn quá rồi. Sự ra đi của hai người mà tôi thương yêu nhất đã rửa trôi toàn bộ chút tình cảm cha con còn sót lại trong tôi dành cho ông ta.
Tôi nhìn ông ta bằng ánh mắt xa lạ. Không hận thù, không lạnh lẽo, không sắc lẹm. Chỉ đơn giản là xa lạ. Rồi quay sang, nói với anh ta, người nãy giờ đứng im lặng:
“-Đi, dẫn tôi đi.”
Anh ta đưa tôi đi, ngang qua ông ta, không chút lưu luyến. Tôi không ngoảnh đầu.
Lúc ấy, trong đầu tôi chỉ có duy nhất một suy nghĩ. Tôi thà đi theo một người xa lạ chứ không nguyện quay về cái căn nhà thối nát kia nữa. Bà Thủy và Quỳnh Anh đã làm vấy bẩn chốn thanh bình cuối cùng tôi muốn tìm về. Hơn nữa, người đàn ông này có vẻ như rất thân quen với bà giúp việc, nên thà rằng tôi tin tưởng anh ta còn hơn cái người chẳng xứng làm bố tôi kia.
Anh ta đưa tôi đến một căn nhà trong một con ngõ nhỏ, thật sự nhìn rất bình dị. Hai tầng, sơn trắng, có rất nhiều cửa sổ bằng kính, trước nhà có cả một vườn hoa linh lan xanh biếc. Sở dĩ tôi nhận ra vì đã quá quen thuộc với loài hoa này. Khi tôi vừa bước chân vào cổng, anh ta lên tiếng, bằng thứ giọng trầm trầm:
“-Mẹ em thường đến đây, mỗi lần đến thường ở lại rất lâu, nấu cho tôi những món ngon, là quần áo cho tôi, quan tâm chuyện học hành của tôi. Cô cũng thường kể về hai đứa con gái sinh đôi của mình, rất yêu thương. Ngày tôi xin phép được gọi cô là mẹ, cô đã khóc, ôm lấy tôi và gọi tôi là con trai. Nhưng ngày mẹ mất, tôi không bên mẹ, đó là điều tôi day dứt nhất.”
Khi yếu đuối nhất, con người sẽ tìm về vòng tay mẹ, như một điều tất yếu. Tôi nhớ mẹ, tôi nhớ Tây Bình, rất nhớ rất nhớ. Anh dẫn tôi vào một căn phòng, bảo tôi nằm nghỉ trong đó rồi đi xuống tầng dưới. Tôi đã òa khóc, co mình giữa chiếc giường lớn, khóc đến thắt lại, bao nhiêu cứng rắn đều vụn vỡ. Tại sao tất cả đều bỏ tôi mà đi?
Tiếng mở cửa. Tôi bừng tỉnh khỏi dòng hồi ức. Có những điều tưởng như rất mới, tưởng như mới xảy ra ngày hôm qua. Người đàn ông ấy đã rất tự nhiên bước vào cuộc đời tôi như vậy.
Anh là kết quả một mối tình lầm lỡ của bạn thân mẹ tôi. Cô ấy lấy chồng, định cư bên nước ngoài, có một gia đình khác từ rất lâu rồi. Mẹ tôi nhận nuôi anh và cho anh tình thương, tình thân. Bây giờ, chúng tôi đều là những kẻ cô độc giữa đêm tối, đồng cảm và sưởi ấm cho nhau.
Anh vẫn mặc bộ đồ ngủ, tóc hơi rối, nhưng mặt thì hoàn toàn tỉnh táo.
“-Em uống nước không?”
Tôi khe khẽ gật đầu.
Anh rót cho tôi một cốc nước lọc, hỏi:
“-Nghĩ gì mà đăm chiêu thế?”
“-Vài cái linh tinh hôm nay thôi ấy mà.”
“-Ừ. Hay em uống thêm sữa cho dễ ngủ nhé?”
“-Thôi khỏi, em thấy hơi hơi buồn ngủ rồi. Công nhận tâm sen của anh công hiệu thật đấy.”

Quà kỷ niệm 9 năm ngày cưới được ấy tặng hôm bữa giờ mới công khai khoe với cả nhà đây

Quà kỷ niệm 9 năm ngày cưới được ấy tặng hôm bữa giờ mới công khai khoe với cả nhà đây. Hổng biết ấy có để ý ko mà chọn quà hợp ý quá xá. Dạo này thời tiết nóng muốn chít, hai nàng nhà mình thèm ăn BBQ mà mẹ thì ngại cái khâu thổi than quạt lò, nghĩ đến thôi là thấy cực và chảy mồ hôi. May quá, giờ thì có vỉ nướng điện Philips ba tặng, nên 3 mẹ con set up BBQ sân vườn luôn cuối tuần rồi cho nó “nóng” nè. Nhỏ gọn tiện lợi, dễ lắp ráp, chỉ cần cắm điện là có thể chiến đấu ngay bất chấp địa hình; trong nhà hay ngoài trời gì cũng được, rất phù hợp để cuối tuần cả nhà quây quần cùng nhau. Được cái vỉ nướng này rất an toàn nên hai ẻm tha hồ thử tài. Nhìn hai nàng cứ quay qua quay lại, lật tới lật lui, lâu lâu lại kiểm tra thành phẩm của nhau “con tôm của chị chín chưa, con của em sắp xong rồi”. Nhìn hai ẻm vui mà thích ghê í. Nướng xong chỉ cần dùng giấy lau nhẹ là sạch, đỡ được thêm cái khoản chùi rửa như trước đây.
Mà xài cái vỉ nướng điện kiểu này ko phải lo thực phẩm cháy khét như nướng than, an toàn cho sức khỏe. Mọi người mua về xài thử nha.
#Philips #VỉNướngĐiện

Thày trò giáo viên Tiểu học Huổi tụ 1

Thày trò giáo viên Tiểu học Huổi tụ 1, thuộc huyện miền cao Kỳ Sơn của Nghệ An xa nguồn nước. Hàng ngày phải mua từng can nước để sinh hoạt. Cơm Có Thịt đã quyết định hỗ trợ tiền để đưa nước nguồn về từ nơi cách xa 2km. Thày trò, phụ huynh mang từng viên gạch lên làm bể, kéo đường nước. Công trình nhỏ nhưng rất cần thiết sắp hoàn thành.

[SỮA CHUA] [3 NGÀY DUY NHẤT]

1 1 1  
[SỮA CHUA] [3 NGÀY DUY NHẤT]
Có những ngày lên lớp vừa đói vừa khát mà chẳng biết ăn uống gì cho ngon. Quanh đi quẩn lại chỉ thấy bánh mì trứng chả với trà thái, sữa ngô chán ngấy, cũng chẳng biết có an toàn gì cho cam…
Xuất phát từ điều đó, bắt đầu từ thứ 2 đến thứ 4 tuần sau, t và một nhóm bạn sẽ làm SỮA CHUA UỐNG nhằm giúp mọi người “đổi món”, bổ sung năng lượng cho một ngày hoạt động hiệu quả và vui vẻ.
Sữa chua uống có loại không vị và 3 vị hoa quả là VIỆT QUẤT, DÂU và CHANH LEO. Giá bán 15k/chai 250ml, ở Trường ĐH Kinh tế Quốc dân.
Mục đích chủ yếu của nhóm là bán thử và nhận FEEDBACK của mọi người nên sản phẩm đảm bảo an toàn và chất lượng nên mn không phải lo nhé.
Ảnh này là MÌNH TỰ CHỤP SẢN PHẨM, sẽ có cả ỐNG HÚT nếu bạn ngại phai son, STICKER xinh xắn cho các bạn sống ảo
Mong mn ủng hộ ạ. Các bạn đặt số lượng nhiều thì đặt trước giúp mình nhé.
Nhận freeship quanh khu vực Bách Kinh Xây, bán kính 3km. Call 01298924975
Mại zooooooo ^^
See Translation

Có 03 điều

Có 03 điều, tao cũng đèo 3 bao giờ làm:
(1) Nói xấu về những ân tình đã qua.
Bao gồm tất: đồng nghiệp, cơ quan, người yêu, bạn bè… Thậm chí ngay cả mấy em gái ở Đồ Sơn. Không thích, tao im lặng!
(2) Bế tắc về tương lai.
Chỉ cần tay chân lành lặn, đầu óc tỉnh táo, chả có gì phải sợ….. Có sức khoẻ cùng lắm tao đi xách vữa kiếm 200k/ngày. Tháng có 6 củ.
Chán đời, tao đi đánh bóng chuyền với anh em CLB MÂY
(3) Mất thời gian với những kẻ không xứng đáng. Những thứ ảnh hưởng tiêu cực đến mình, chẳng tội gì phải quan tâm, kể cả giận dữ……Có phải tiếp xúc, tôi vô cùng lịch sự. Vẫn chào hỏi nó cho qua.

Chuyện TW cách chức cũ của ông Cự cũng giống như một ông bị vợ bỏ từ 10 năm trước và đã yên bề gia thất từ lâu giờ long trọng tuyên bố với quốc dân đồng bào là kể từ ngày hôm nay cô ấy không còn là vợ cũ của tôi

Chuyện TW cách chức cũ của ông Cự cũng giống như một ông bị vợ bỏ từ 10 năm trước và đã yên bề gia thất từ lâu giờ long trọng tuyên bố với quốc dân đồng bào là kể từ ngày hôm nay cô ấy không còn là vợ cũ của tôi. Nếu nghe vậy chắc nhiều người sẽ nghĩ ông này nhẹ thì chập cheng mà nặng thì cần được chăm sóc sức khoẻ tâm thần. Nhưng đọc báo hay nghe VTV nói thì không sao, ở nước mình nó thế.