CÀ PHÊ SÁNG

CÀ PHÊ SÁNG…
Sáng chớm lạnh cà phê nhìn phố thị
Chợt nhận ra trong ngàn vạn mỹ từ
Chữ cô đơn thật sự con người nhất
Khuấy vào ta đắng đót những hình như…
Hình như thật có trên đời số mệnh
Và nhân sinh đa diện những phận đời
Nhưng dẫu có là ai, dù sướng khổ
Cũng hãy nâng niu hai tiếng con người
Mỗi ngày sống hãy nghĩ về cái chết
Để thấy mình đang cõi tạm mà thôi
Để thấy chỉ một vài ba chớp mắt
Muốn cô đơn cũng khó đến xa vời…

3 thoughts on “CÀ PHÊ SÁNG

  1. Thơ thì hay ,mang tính nhân sinh quan.Nhưng mà hơi tiêu cực.Đợi bằng tuổi anh rồi hãy làm thơ kiểu này,Toàn ơi.

    1. Hic3. Em cảm ơn Sếp đã cho lời khuyên ạ! Thơ thế thôi chứ em vẫn yêu đời lắm ạ. Viết ra để tự răn mình thôi Sếp ạ!

  2. Bạn đang cõng trên lưng cả một mặt trời bé con đấy thôi mà vì nó chúng ta có thể sống đến hàng trăm tuổi ấy,sao vội nghĩ đến cái chết,mình là chị của Lại Bình ,mạo muội chút đừng giận nhé

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *