CÀ PHÊ SÁNG

CÀ PHÊ SÁNG…
Sáng chớm lạnh cà phê nhìn phố thị
Chợt nhận ra trong ngàn vạn mỹ từ
Chữ cô đơn thật sự con người nhất
Khuấy vào ta đắng đót những hình như…
Hình như thật có trên đời số mệnh
Và nhân sinh đa diện những phận đời
Nhưng dẫu có là ai, dù sướng khổ
Cũng hãy nâng niu hai tiếng con người
Mỗi ngày sống hãy nghĩ về cái chết
Để thấy mình đang cõi tạm mà thôi
Để thấy chỉ một vài ba chớp mắt
Muốn cô đơn cũng khó đến xa vời…