Mình với a Long biết nhau cũng lâu lắm rồi

Mình với a Long biết nhau cũng lâu lắm rồi, từ ngày mình còn là cậu Sinh Viên mặt non choẹt. Đi mua cái lens Canon 70-200/2.8, cả một gia tài, ở một chỗ uy tín hàng đầu về hàng xách tay ở HN, lens rất đẹp nhưng kính bị bọt, gọi a hỏi lỗi nhẹ thế này có sửa đc ko, ngta bảo lau là hết, ra giá dễ chịu, a bảo mình ko sửa đc. May có cuộc đt đó ko chắc mình ôm hận.
Sau đó thấy a làm ăn sang chảnh lắm, ko sửa máy ảnh nữa, sim gọi mình toàn tứ quý với ngũ quý, điện thoại thì vertu này nọ. Cũng chẳng thân thiết gì nhưng cũng mừng cho anh.
Sau lại sửa, cũng có nợ mình ít tiền, hơn chục triệu, trả dần còn vài triệu thôi, chả đáng là bao, đôi lúc mình gửi đồ cũng ko sửa được ( khách quan thôi, ko phải cái gì hỏng cũng sửa được), mình cũng ngại lấy về. Nhưng mình cảm thấy tài chính có vẻ eo hẹp, nên mình cũng ko đòi nữa. Đời người lên voi xuống chó, nhiều lúc mình còn đói hơn thế nhiều, nên thấy bạn bè hoạn nạn mình cũng chẳng nhìn mỗi lúc đó mà đánh giá người ta.
Gần đây có phốt, ae bạn bè quanh mình nhảy vào chửi nhiệt tình, chẳng lấy một ai bênh, mình cũng định nói đỡ vài lời, nhưng chẳng biết đỡ thế nào. Rồi a post stt nằm viện bệnh nặng.
Có đêm a mới ra viện, mình đang lãng đãng buồn, lang thang trên phố, a gọi bảo a cũng éo biết về đâu, ae làm chai beer. Ngồi beer mình động viên, chỉ sợ ko còn sức khỏe nữa, chứ còn người là còn tất cả, tiền hết sẽ kiếm lại được, uy tín mất sẽ lấy lại được, miễn là a kiên trì làm thật, ăn thật, làm nhiều lên, tiêu ít đi. A có vẻ quyết tâm, mình thì hâm hộ chuyện ông già mất ngựa lắm, nên luôn bàng quan với tất cả mọi mọi sự thịnh suy, bĩ thái trên đời, tuy vậy cũng mong anh làm được.
Một stt bóc phốt, dăm cm chửi rủa, rồi unfollow post, tối về canh vẫn ngọt, giường vẫn êm, mọi thứ chẳng làm ta mất gì. Đành rằng không có lửa sao có khói, nhưng có lửa, có khói rồi thì cũng nên bớt củi chứ đừng thêm dầu. Sống trên đời này ai oán dù từ phía nào thì cũng tìm cách bớt đi, chứ mang nhiều quá thì đường dài nhọc thân lắm.
Bây giờ người ta gục ngã muốn làm lại từ đầu, trc đây ngta có lỗi với mình, thay vì đạp tiếp cho người ta gục hẳn, sao ko thử cho ngta cơ hội trả nợ mình, nếu được vừa đẹp lòng mình, vừa bớt nợ cho họ. Còn nếu không làm được thì ngta cũng chẳng ngóc đầu lên được đâu, mình đạp có khi thêm nghiệp cho mình, chẳng hay ho gì.
See Translation

7 thoughts on “Mình với a Long biết nhau cũng lâu lắm rồi

  1. Viết ngắn ngắn ngta còn hiểu , a viết dài quá e đọc trước quên sau k hiểu a nói j

  2. Nhiều người sinh ra đã thích đấu đá, ăn thua đến cùng. Không phải là ông Long thì họ cũng làm như vậy với người khác thôi á.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *