Tiểu phẩm: Cụ trưởng ngõ tiêu cực (phần 16)

Tiểu phẩm: Cụ trưởng ngõ tiêu cực (phần 16)
Tôi đang thưởng thức trà, con người máy thẽ thọt:
– Cụ trưởng ngõ ta lập trường quan điểm bất mãn, tiêu cực lắm ông ạ!
Tôi hỏi nó:
– Sao mày biết?
– Thì sáng nay cụ sang nhà mình, tâm sự với cháu.
– Cụ ấy tâm sự với mày?
Tôi luống cuống hỏi, lòng nghi ngờ. Nghe con máy tường thuật, tôi thờ phào nhẹ nhõm, không phải tâm sự chuyện tình ái, mà là chuyện chính trị.
Tôi cũng hiểu ra phần nào thái độ của cụ chiều nay. Khi đi làm về, tôi chào, chả thấy cụ bắt lời. Chuyện là thế này: Sáng vợ tôi đi chợ. Tầm ấy ngõ vắng teo, chả có người nói chuyện, cụ trưởng ngõ mò vào nhà tôi. Nhà có con máy, cụ đành lôi chuyện tình hình chính trị thời sự ra đàm luận với con máy. Tối qua xem thời sự trên ti vi, nghe mấy vụ tiêu cực, vẫn còn bức xúc, cụ gay gắt nói với con máy:
– Theo tôi, cứ bắt tất, tịch biên tất tài sản, tống cổ lũ ấy vào tù.
Con máy đối đáp:
– Thế thì còn ai làm việc?
– Thiếu gì. Giờ thanh niên ra trường đầy ra đấy.
– Bọn nó non lắm. Đa số học giả. Mất bao công lao bổ bán, nat ta được đội ngũ cán bộ đông đảo, lãng phí quá, nào quy trình, thời gian, rồi bằng cấp, lý lịch…
Con máy cái gì cũng biết – dạng biết tuốt. Lắm lúc nghe nó diễn thuyết, tôi giật mình. Nghĩ bụng, con này mà cho đi diễn thuyết, phổ biến, cứ gọi là nhất. Lập trường, quan điểm, nó cứng rắn, vững vàng lắm. Song nghĩ, nó chỉ là con máy được lập trình.
Tranh luận một lúc với con máy, cụ trưởng ngõ đâm đuối lý. Cụ học bao trường lớp lý luận, dày dạn kinh nghiệm và thời gian công hiến, lại đuối lý với con máy, còn bị nó chê non yếu lập trường, đâm cụ cú. Tức khí nhất là câu chê:
– Luận điệu của cụ tiêu cực quá!
Con ranh này dám chụp mũ ông a, uất ức cụ quát:
– Con Nguyễn Thị Máy kia.
Con máy lâu nay dị ứng và cú cái tên này. Lúc đầu tôi định khai và đặt cho cái tên: Nguyễn Kim Máy, cụ trưởng ngõ bảo:
– Úi giời. Con rô bốt, kim với chỉ cho rách việc, cứ Thị mà đệm.
Vì cụ trưởng ngõ, nó phải mang cái đệm Thị, rất nhà quê, con máy tức, thù lắm, nên có cơ hội, đem ra trị cụ.
Bị nó chơi, cú quá, tý nữa thì cụ tăng xông, huyết áp chắc tới trên hai trăm. Đứng phắt dậy, cụ bước thẳng ra cửa, miệng lẩm bẩm:
– Đồ con máy, người máy nhà chúng mày nhá!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *