Tôi nhìn người ta đặt quan tài em xuống

Tôi nhìn người ta đặt quan tài em xuống, lòng đau đến chết lặng, tất cả nước mắt dồn nén suốt ba ngày cuối cùng cũng trào ra như đê vỡ. Em tôi, Tây Bình của tôi, sẽ chẳng bao giờ có cơ hội tỉnh lại được nữa. Đất lạnh, mưa lạnh, tim tôi lạnh, em có cảm nhận được không?
Người ta lấp đất lên, một giây ấy, tôi như ngừng thở, trong tâm lại trỗi dậy ý nghĩ xin người ta đừng làm thế, đừng che nốt chút ánh sáng cuối cùng cho Tây Bình, con bé sợ tối lắm. Dường như cảm nhận được điều tôi đang nghĩ, bàn tay ấm nóng ấy càng siết chặt, ghìm xuống cả nỗi đau chực trào. Tôi đứng yên.
Chính tay cha tôi trải thảm cỏ lên trên bề mặt ngôi mộ. Tôi không ngăn cản, mà cũng chẳng còn sức mà làm thế nữa. Ít ra một chút cử chỉ cuối cùng dành cho con gái cũng là ông ta điều nên làm. Nhưng cũng thật buồn cười, kẻ trải mộ cho em tôi lại là một trong những nguyên nhân gián tiếp đẩy nó đến cái chết.
Trong dòng họ của tôi, bất cứ ai mất thì phải hạ táng qua bốn mươi chín ngày mới được xây mộ. Chính vì thế, sau khi xong xuôi mọi việc, tất cả những người có mặt đều đặt tràng hoa lại và ra về. Chỉ còn lại cha tôi, tôi, anh ta đứng ở đó.
“-Về nhà con ơi…”ông ta nói một cách khẩn thiết, buồn bã, cái thứ giọng mà tôi chưa từng nghe bao giờ. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy trước mặt tôi không còn là hình ảnh một doanh nhân trung niên thành đạt mà tôi thường thấy nữa, ông ta trở nên già hơn hẳn sau ba ngày, trở nên yếu ớt như bao người cha chịu nỗi đau mất con trên thế giới.
Nhưng, đã muộn quá rồi. Sự ra đi của hai người mà tôi thương yêu nhất đã rửa trôi toàn bộ chút tình cảm cha con còn sót lại trong tôi dành cho ông ta.
Tôi nhìn ông ta bằng ánh mắt xa lạ. Không hận thù, không lạnh lẽo, không sắc lẹm. Chỉ đơn giản là xa lạ. Rồi quay sang, nói với anh ta, người nãy giờ đứng im lặng:
“-Đi, dẫn tôi đi.”
Anh ta đưa tôi đi, ngang qua ông ta, không chút lưu luyến. Tôi không ngoảnh đầu.
Lúc ấy, trong đầu tôi chỉ có duy nhất một suy nghĩ. Tôi thà đi theo một người xa lạ chứ không nguyện quay về cái căn nhà thối nát kia nữa. Bà Thủy và Quỳnh Anh đã làm vấy bẩn chốn thanh bình cuối cùng tôi muốn tìm về. Hơn nữa, người đàn ông này có vẻ như rất thân quen với bà giúp việc, nên thà rằng tôi tin tưởng anh ta còn hơn cái người chẳng xứng làm bố tôi kia.
Anh ta đưa tôi đến một căn nhà trong một con ngõ nhỏ, thật sự nhìn rất bình dị. Hai tầng, sơn trắng, có rất nhiều cửa sổ bằng kính, trước nhà có cả một vườn hoa linh lan xanh biếc. Sở dĩ tôi nhận ra vì đã quá quen thuộc với loài hoa này. Khi tôi vừa bước chân vào cổng, anh ta lên tiếng, bằng thứ giọng trầm trầm:
“-Mẹ em thường đến đây, mỗi lần đến thường ở lại rất lâu, nấu cho tôi những món ngon, là quần áo cho tôi, quan tâm chuyện học hành của tôi. Cô cũng thường kể về hai đứa con gái sinh đôi của mình, rất yêu thương. Ngày tôi xin phép được gọi cô là mẹ, cô đã khóc, ôm lấy tôi và gọi tôi là con trai. Nhưng ngày mẹ mất, tôi không bên mẹ, đó là điều tôi day dứt nhất.”
Khi yếu đuối nhất, con người sẽ tìm về vòng tay mẹ, như một điều tất yếu. Tôi nhớ mẹ, tôi nhớ Tây Bình, rất nhớ rất nhớ. Anh dẫn tôi vào một căn phòng, bảo tôi nằm nghỉ trong đó rồi đi xuống tầng dưới. Tôi đã òa khóc, co mình giữa chiếc giường lớn, khóc đến thắt lại, bao nhiêu cứng rắn đều vụn vỡ. Tại sao tất cả đều bỏ tôi mà đi?
Tiếng mở cửa. Tôi bừng tỉnh khỏi dòng hồi ức. Có những điều tưởng như rất mới, tưởng như mới xảy ra ngày hôm qua. Người đàn ông ấy đã rất tự nhiên bước vào cuộc đời tôi như vậy.
Anh là kết quả một mối tình lầm lỡ của bạn thân mẹ tôi. Cô ấy lấy chồng, định cư bên nước ngoài, có một gia đình khác từ rất lâu rồi. Mẹ tôi nhận nuôi anh và cho anh tình thương, tình thân. Bây giờ, chúng tôi đều là những kẻ cô độc giữa đêm tối, đồng cảm và sưởi ấm cho nhau.
Anh vẫn mặc bộ đồ ngủ, tóc hơi rối, nhưng mặt thì hoàn toàn tỉnh táo.
“-Em uống nước không?”
Tôi khe khẽ gật đầu.
Anh rót cho tôi một cốc nước lọc, hỏi:
“-Nghĩ gì mà đăm chiêu thế?”
“-Vài cái linh tinh hôm nay thôi ấy mà.”
“-Ừ. Hay em uống thêm sữa cho dễ ngủ nhé?”
“-Thôi khỏi, em thấy hơi hơi buồn ngủ rồi. Công nhận tâm sen của anh công hiệu thật đấy.”

10 thoughts on “Tôi nhìn người ta đặt quan tài em xuống

  1. Đừng bảo anh này là con cùng mẹ khác cha với tây bình và vì thế nên ông bố mới đi ngoại tình nhé An An. Thế thì cẩu huyết lắm

  2. Em đọc đoạn đầu thấy 2 a chị này xảy ra chuyện gì đấy. Giờ đến đoann này tự nhiên nghĩ thế.
    Kiểu con riêng nhưng bảo là con của bạn chăm từ bé đến lớn luôn

  3. #MàuMuôn An đã đi qua những tháng ngày đen tối ấy. Và giờ thì An đang nhìn lại, viết lại chúng bằng tất cả sự bình tâm của mình. Cuộc sống của An đã tốt đẹp hơn rất nhiều rồi

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *